Home Văn Học Thơ Phùng Trần Trần Quế Sơn Trang Thơ PT Trần Quế Sơn
Trang Thơ PT Trần Quế Sơn PDF Print E-mail
Written by Phùng Trần - Trần Quế Sơn   
Thursday, 04 November 2010 09:59

Mời quý Bạn yêu thơ thăm Vườn Thơ của thi sĩ Phùng Trần - Trần Quế Sơn.

 

 

 

 

 

 

                     

 

 

Thi Sĩ
PHÙNG TRẦN-TRẦN QUẾ SƠN

Tên thật :Trần văn Phùng
Hiện định cư tại Illinois-USA
Sở thích văn thơ, tùy bút
Cộng tác viên Chicago - Việt Báo
Có thơ trên các diễn đàn điện tử
Đã phát hành
- CD thơ ngâm "LÒNG MẸ 1 và LÒNG MẸ 2
- CD thơ ngâm "TÌNH CHA"
- CD thơ ngâm "QUÊ HƯƠNG VÀ NGƯỜI TÌNH"

 

Mẹ Tôi

 (Phỏng dịch bài thơ "MY MOM" Happy Mothers Day
                          của Yến Nhi)

Mẹ là người mẹ tuyệt vời
Mẹ ở bên cạnh tuổi đời của con
Một thời trẻ dại măng non
Có mẹ nâng đỡ vỗ về thương con
Những khi con thấy bồn chồn
Diệu năng của mẹ làm con yên lòng
Khi con sa suốt tinh thần
Trái tim với cả tâm hồn mẹ trao
Và không thể có người nào
Hiểu con bằng mẹ dạt dào thế đâu
Mẹ nguồn tin tưởng nhiệm mầu
Cho con cái thuở ban đầu mộng mơ
Mẹ theo con hết đời thường
Khắp trong cuộc sống nẻo đường con đi.

 

    
Còn không em

 (Thơ đã phổ nhạc)

Ngày nào ta bên nhau
Trời hanh nắng nhạt màu
Chuyện tình chưa biến động
Nghe khơi niềm thương đau.


Ngày nào ta đưa em
Về nơi thành phố nhỏ
Từng lối xưa hẹn hò
Còn không em - không em!


Thời gian rồi qua nhanh
Anh làm chim mỏi cánh
Ước mơ ngày bên em
Cho mùa đông gió tạnh.


Giờ còn lại gì không em
Những ngày xưa dấu ái
Em làm loài hoa dại
Anh làm bướm trắng rừng.


Tình như mây lang thang
Đời theo bóng phai tàn
Anh còn gì đâu nữa
Thôi đành lòng trái ngang.


Giờ em nơi phương nao
Âm thầm ôm kỷ niệm
Lòng xót xa nghẹn ngào
Hồn nghe như xôn xao...!

  
Hoa thương
 

Mắt nai nhỏ em nuôi đời dấu ái
Anh lang thang đuổi bướm hái hoa rừng
Nghe hơi thở ngộp trong lòng thao thức
Tuyết Cương ơi!  em đến tự bao giờ.


Anh mê hoặc trong cơn buồn trũng lệ
Nắng vàng hong nhánh nhớ ở lưng đồi
Cung tháng hạ dỗi hờn lên nhân thế
Hoa tuyết Cương nở thắm một chân trời.


Anh không biết từ kiếp nào ta mất
Nụ hoa thương nở đẹp ở môi em
Đành tìm lại bên thành sầu giếng mắt
Nửa vương đời xin giấc ngủ không tên.


Hồn đã rét những khoảng trời vẫy nhớ
Giá băng về tô đậm dấu chân chim
Anh lang bạt như loài rong hải đảo
Nghe thì thầm ngàn cung điệu môi em.

      

Mẹ

 

Mẹ,người mẹ tuyệt vời
Bên con trong cuộc sống
Lòng mẹ như biển khơi
Vỗ về con thuyền mộng...


Mẹ cho con bầu trời
Ngọt ngào yêu dấu quá
Vườn thơ ngát hương đời
Xôn xao màu nắng hạ...


Mẹ cho con bài ca
Lời ru thời bé nhỏ
Mẹ cho con ngàn hoa
Giăng mơ tuổi học trò...


Mẹ cho con niềm tin
Từ buổi đầu mới chớm
Mẹ cho con kỷ niệm
Trái tim và tâôm hồn...

 

 

Lễ Tạ Ơn

Tạ ơn Tiên Tổ, Ông Bà
Khai nguyên xứ sở sinh ra giống nòi
Tạ ơn nhật nguyệt chiếu soi
Giang sơn gấm vóc vạn loài thế gian.

 

Tạ ơn cha mẹ sinh thành
Cù lao chín chữ sâu thâm cao dày
Tạ ơn Trời Phật Thánh Thần
Chở che cứu thế hiền lành độ nhơn.

 

Tạ ơn tình nghĩa keo sơn
Vợ chồng con cháu sớm hôm thuận hòa
Tạ ơn bè bạn gần xa
Hỏi han thăm viếng mặn mà tình thân.

 

Tạ ơn xứ sở cưu mang
Đất lành chim đậu bình an mỗi ngày
Tạ ơn đoàn thể chung tay
Góp quyên giúp đỡ phế binh quê nhà.

 

Tạ ơn nghĩa cử ruột rà
Thiên tai động đất chi ra của tiền
Tạ ơn mưa nắng thuận hiền
Cỏ cây xanh mát khắp miền tươi vui.

 

Tạ ơn "Tia Sáng Người Mù"
Cứu người khiếm thị tối mờ sáng ra
Tạ ơn tạo hóa cao xa
Bỏ công tài sức dựng ra dương trần.

             

Đôi ngã

 

Ngày xưa,xưa đã qua rồi
Giờ em phương nọ còn tôi phương nầy
Nỗi niềm tâm sự ai hay
Cô đơn năm tháng đọa đày tháng năm
Mỏi mòn ngưỡng vọng xa xăm
Bèo trôi lá rụng kiếp tằm buông tơ
Một đời thơ lại đời thơ
Biết đâu hội ngộ mà chờ hỡi em
Chao ôi! buồn lại buồn thêm
Bánh xe tạo hóa nghiến mềm thời gian.

 

Tôi di giữa phố buồn


(Cảm tác Thi Phẩm"Tôi Đi Giữa Phố Buồn"
    Nữ Sĩ Vọng Hương Đơn Thủy)

"Tôi đi giữa phố buồn"
Dòng thơ còn ướt lệ
Giáo Đường im tiếng chuông
Mình ta sầu cô lẽ!

 

Tôi đi giữa lòng đời
Chiều tha hương vời vợi
Sầu len tim đơn côi
Mẹ hiền quê ngóng đợi!

 

Tôi đi giữa muộn phiền
Gót hài xưa bỗng lạ
Biết còn ai đưa tiễn
Dặm trường nhiều phong ba!

 

Còn lại tôi một mình
Đường trần muôn dấu mặt
Ta âm thầm đếm bước
Lạc giữa bến nhân sinh

 

 

Hãy cho tôi


Hãy cho tôi xin
Bao niềm thương nỗi nhớ
Trong suốt quãng đời thường
Giửa vòng tay của mẹ.


Hãy cho tôi nghe
Lời ca dao ngọt ngào
Mẹ hiền ru còn bé
Giấc ngủ tròn đêm thâu
.

Hãy cho tôi mơ
Muôn triệu lần hơi thở
Ấm êm cả bầu trời
Mẹ hiền ủ con thơ.


Hãy cho tôi yêu
Những ngày quê rất lặng
Mẹ về từ đồng vắng
Nhà lên khói cơm chiều.


Hãy cho tôi ca
Triệu lần lời của mẹ
Xin cho tôi còn bé
Nghe mãi mẹ ru hời...


Hãy cho tôi vui
Sống gần bên với mẹ
Sắn,ngô,khoai ngọt bùi
Chiều quê lên nhè nhẹ...


Hãy cho tôi nhận
Lời nguyện cầu nơi...nơi...
Tất cả những người mẹ
Bên cháu con suốt đời.

 

Tình cha vời vợi
        

Bởi cha gầy giống nhân trồng
Mà con có họ Tổ Tông truyền đời
Ý thơ không tỏ cạn lời
Văn chương không tả trọn đời ơn cha.


Cha sinh mẹ dưỡng con ra
Niềm vui chấn động bao la nghìn trùng
Phút giây lo lắng vô cùng
Mừng vui hồi họp con sinh chào đời.


Mắt cha bừng sáng tuyệt vời
Tim cha hồi họp trước giờ khai hoa
Chào đời bật tiếng oa...oa..
Là bao phước nghiệp đăng quang nẩy mầm.


Là bao sung sướng hân hoan
Tinh anh mầu nhiệm mở toan nụ cười
Là bông hồng thắm xinh tươi
Mẹ tròn con vẹn nụ cười thanh tân.


Cha nghe trăm mối nhẹ phần
Nhìn con nhìn vợ tưởng mình chiêm bao
Là muôn triệu tỷ tế bào
Tươi lên mầu nhiệm dạt dào phù sa.


Là bao khổ cực can qua
Con là ảnh hiện bài ca tô đời
Mẹ cha hạnh phúc tuyệt vời
Con là hoa gấm dệt đời cha vui.


"Còn cha gót đỏ như son,
Đến khi cha mất gót con đen sì"
Câu ca thấm nặng nghĩa nghì
Lời ru mẹ dặn phải ghi nằm lòng.


Ân cha nặng lắm con ơi
Tình cha vời vợi... trời non nào bằng.

              

Thương em trai nước Việt


 (Viết nương vận thơ"Yêu Em Gái Việt Nam"
 Nhà thơ: Hoài Việt - Nguyễn Vĩnh Tường
)


Thương người trai nước Việt Nam tôi
Em lớn khôn lên giữa cuộc đời
Sông núi hồn thiêng nuôi chí cả
Văn Lang,Rồng Lạc tiếng vang thời.


Em trai Phù Đổng lớn khôn cười
Uống nước sông nguồn đất mẹ tươi
Ngang dọc sông hồ vui bốn biển
Hận sầu quốc nạn cắn vành môi


Em ở trong tim khắp nẻo vời
Bốn ngàn năm dậy sáng quê tôi
Tam can vẹn giữ ngay từ nhỏ
Trọn với ngũ thường chẳng phút lơi.


Em trai xứng với Tổ Tiên rồi
Khôn lớn vươn vai mạnh tiếng cười
Một bước hào hùng vang khắp cõi
Dựng cờ Quốc Tổ tấm gương soi.


Non nước từ đây mãi đắp bồi
Tình nhà nợ nước đẹp song đôi
Dấu son một thuở còn ghi ấn
Xứng đáng trai lành nước Việt thôi.


Thế giới reo mừng chẳng phút ngơi
Chàng trai nước Việt giữa muôn người
Hiên ngang đi khắp trời Âu Á
Hát bản hùng ca Nước Việt Tôi.

 

 

 

Nâng ly

(Viết nương vận bài thơ
"Câu Chuyện Đưa Cay"
 Nhà thơ: Nguyễn Phú Long)

Hóa công bày cảnh trường tình
Thúy Kiều lăn lóc một mình đâu thôi!...?
Té ra anh cũng như tôi
Cái thân mê lụy với người...với ta


Uống đi,uống nữa thêm mà
Hơi đâu sợ tiếng đồn ra,..vào lời...
Ta đang mơ mộng vẽ vời
Thiên cung ngàn điệu tiếng cười thầm xưa...


Yêu bao nhiêu cũng chẳng thừa
Sá chi Kim Trọng tình chưa đáng gì.
Mười mấy năm chẳng là chi
Sánh đâu với kẻ tôi si trọn đời.


Người còn nhận được ra tôi
Đang trong hụp lặn luân hồi tơ vương.
Con thuyền đổ bến yêu thương
Qua vùng biển khổ vô thường ngu ngơ...


Khó tìm đồng điệu - hồn thơ
Uống thêm chút nữa...bao giờ say thôi.
Đời là dối tạm anh ơi
Nhậu đi cạn chén cùng mời nâng ly...

       
Em chưa gọi mình  


(Viết nương vận"Mưa Đêm Lất Phất"
        Nhà thơ: Nguyễn Phú Long")

Anh về ngắm lá Thu rơi
Ngâu mưa tháng bảy bên trời đang bay
Nhánh buồn vừa tỏa men say
Cho anh quên cả những ngày mơ qua
Mưa từ biển nhớ mưa ra
Hắt hiu bến hẹn thương là thương ghê
Mưa còn nhớ cội mưa về
Mây nguồn gió nước không hề quên nhau
Đời người dối tạm bao lâu
Để anh lạc giữa mồi câu trêu đùa...
Mưa còn lất phất"Ngâu mưa"
Sao mây gọi gió em chưa gọi "mình"...


Không em 

        (Viết theo cung điệu thơ
"Sự Thật Đơn Sơ"của môt thi sĩ Nga)

Không em tắt cả mạch đời
Nắng thiu tiết hạ nghe khơi bão bùng
Không em với nỗi vô cùng
Trong băng giá phủ tưởng chừng lửa sôi
Lạnh lùng bóng ngả hoang côi
Bởi không em hóa cây khô lụn tàn
Phút giây chờ đợi vô vàn
Chồn chân ngựa mỏi dặm ngàn khơi xa
Trời xanh biếc lộng yên hà
Không em trời cũng mưa sa mịt mờ
Không còn ai những đợi chờ
Bạn bè thù tạc vẫn vơ trên đời
Cả âm thanh đọng xa dời
Chỉ nghe lắng đọng ngàn khơi điệp trùng
Thanh âm tuyệt dịu vô cùng
Bước chân em nhẹ ngập ngừng bên song.
             

Chùm thơ thăm Huế

    (Sau Tết Mậu Thân)

Qua đèo Hải Vân

Hồn nghe nữa tỉnh,nữa vời
Núi xanh tiếp với biển trời mù xa
Đèo mây quãng lững,quãng tà
Suối reo điệu nhạc hoan ca mộng đời

 

Thăm Huế


Trở về giữa buổi Kinh thành
Nét nguyên thủy đã vô tình ly khai
Người đi với tháng ngày dài
Còn ta đếm bước tàn phai một thời.

 


Huế tang thương


Ta về thăm lại hồn người
Đỉnh nghê thường vỡ nụ cười dã man
Chợt nghe tiềm thức đi hoang
Giật mình còn tưởng lòng đang nguyện cầu.


Thăm bạn sinh viên


Còn đâu gác nhỏ hiên trường
Nửa khung đèn sách buồn thương cuộc đời
Quanh ta mồ chữ im hơi
Giọt vô tri đọng bên trời nhân sinh.


Thăm em nữ sinh


Đâu còn dáng nhỏ yêu kiều
Và khung cửa nhớ khép nhiều tiếc thương
Vàng hoa úa nhụy sân trường
Hồng tô điểm phấn một phương trời buồn.
              

Có một mùa thu


Có một mùa Thu em nhớ không?
Ngập ngừng trong gió lá leo song
Ngâu mưa về ủ niềm mong đợi
Em ở phương nào em có trông...


Có một mùa Thu em nhớ không?
Sương đâu về ngủ giữa minh mông
Trăng nằm khẽ động run cành lá
Thương nhớ em về những thoáng mong...


Có một mùa Thu em nhớ chăng?
Những cành lá rụng chuyển sang Đông
Những tình ấp ủ trong hồn quạnh
Mơ bóng em vui giữa nắng hồng.


Có một mùa Thu em nhớ không?
Nỗi buồn chinh phụ khắp non sông
Anh đi chinh chiến xa từ ấy
Còn nhớ em mơ áo lụa hồng.


Có một mùa Thu em biết không?
Em xa biền biệt những ngày mong
Anh còn thơ thẫn chiều quê vắng
Mà ngỡ bên em giữa pháo hồng.

 

 

               
Mộng ái yêu

(Viết nương vận"Một Kiếp Yêu"
           Nữ Sĩ: Kim Hương)


Lê gót đời qua mấy dặm trường
Anh còn lang bạt giữa mưa sương
Em về gom lại mùa nhung nhớ 
Một mảnh hồn đơn gợi nét thương...


Thôi nhé em đừng nghĩ vẫn vơ
Bâng khuâng trầm lắng những mong chờ
Đường vào tình sử nhiều cay đắng
Kỷ niệm đong đầy bao giấc mơ...


Mưa gió về giăng mỗi sớm chiều
Buồn không chở nổi những đìu hiu
Vần thơ chưa trọn niềm mong đợi
Ray rứt canh trường mộng ái yêu...

         

Mưa tháng Năm


Trời có mưa vào đầu tháng năm
Ở quê trồng sắn hay nuôi tằm
Ruộng vườn hẵng tốt xanh em nhỉ
Tát nước,vun vồng thâu canh trăng.


Trời có mưa vào đầu tháng năm
Liếp vườn rau húng có me chăm
Ngõ nhà vàng nở hoa thiên lý
Ong bướm ngày lên có viếng thăm.


Trời có mưa vào đầu tháng năm
Khoai hàng từng luống trắng hoa giăng
Cà dê hé nụ khoe màu tím
Thơm mít vườn quê ngát ánh rằm.


Trời có mưa vào đầu tháng năm
Mưa bay nhè nhẹ mưa xa xăm
Ở đây nhớ bóng người lao động
Mơ một ngày quê lại rất gần.

              

Tình nhớ


(Viết nương vận bài xướng "Nhìn Tuyết
 Nhớ Nhung” của Nhà thơ Lê Ngọc Kha)


Em có khi nào ngắm lá rơi
rơi trên thềm vắng một phương trời
trời buồn lặng lẽ càng mong đợi
đợi bóng hình ai nhớ một người.


Người đi ngàn dặm chốn xa quê
quê mẹ thân thương hẹn lối về
Về với nhân tình đâu chẳng thấy
thấy hình dáng cũ mộng nương kề.


Kề cận cùng nhau vui thuở nào
nào khi hẹn ước đẹp thanh tao
tao phùng cảm mến lòng khơi dậy
dậy mảnh tình riêng ý ngọt ngào.

 

Kỷ niệm vần thơ viết xứ người


     (Viết nương vận bài thơ "Tôi Dắt Con 
Đến Nước Người" của Thi Sĩ  Kim Sương)


Kỷ niệm vần thơ viết xứ người
Tháng Tư nước loạn ngày ba mươi
Lìa quê bỏ lại trời yêu dấu
Mới đó mà nay quá nữa đời.


Kỷ niệm vần thơ viết xứ người
Chít chiu đàn trẻ những buồn vui
Vời trông cố lý xa muôn dặm
Ôi! nhớ làm sao những buổi chiều.


Kỷ niệm vần thơ viết xứ người
Xóm, làng, trường, bạn nhớ thương ơi
Cây đa bến cũ vui ngày ấy
Hội lễ đình xưa đã hết rồi.


Kỷ niệm vần thơ viết xứ người
Rừng phong ngũ sắc lá vàng rơi
Đông kem tuyết phủ ngăn phương mẹ
Xuân mộng đường quê tiếng hát cười.


Kỷ niệm vần thơ viết xứ người
Lưu vong đất lạ mảnh hồn đau
Quê nhà một nắng hai sương hẹn
Cuốc bẫm cày sâu sống dãi dầu.


Thôi nói làm gì chuyện bể dâu
Trách chi con tạo lắm cơ cầu
Trăm năm sự thế vui là mấy
Tóc điểm hoa sương luống tuổi đầu.


Mùa thu êm trôi


Con đường Monument
Mặc ngũ màu sắc lá
Ta dừng chân xứ lạ
Nghe tâm hồn mông mênh.


Tháng chín trời xanh cao
Mây lãng du phương nào
Đường vào phố Downtown
Hai bên nhà cổ kính.


Ta đi giữa dòng đời
Thoảng ngày xưa rất nhớ
Ta lạc giữa chiều mơ
Của một thành phố cổ.


Con đường Monument
Lá hoa màu dị thảo
Ta nghe lòng nôn nao
Chút hương trời bất chợt...


Cầu sông James nên thơ
Người đi về hai lối
Nước lững lờ như mộng
Chở mùa Thu êm trôi...

Richmond;
Virginia- Thu 99

 

    

              

Câu thơ


  "Có những lúc ngã lòng
   Tôi vịn câu thơ mà đứng dậy"
            (Nhà thơ Phùng Quán)


Tôi làm thơ tặng đôi lời
Gởi nguồn hứng cảm hương đời qua thơ
Dẫu là đương tỉnh hay mơ
Thì trong cuộc sống câu thơ vào đời


Những khi sóng gió đổi dời
Câu thơ giữ vững bầu trời quê hương
Người đi trăm nẻo ngàn phương
Câu thơ ấm mãi tình thương mẹ hiền


Cỗi nguồn dòng giống Rồng Tiên
Câu thơ dệt mộng nhân duyên Cau Trầu
"Ầu ơi! con ngủ cho mau
Để mẹ đi chợ mua cau ăn trầu
Mua vôi chợ Quán,chợ Cầu
Mua cau Đông Phú,mua trầu Đồng Tranh"
Lời ru mẹ hát ngọt lành
Câu thơ của mẹ con thành lớn khôn


Dẫu năm tháng có gầy mòn
Câu thơ vẫn cứ dậy cồn trong tim
Cõi người dâu bể nổi chìm
Vực câu thơ dậy mà tìm hướng đi.

 

Quê hương mình Việt Nam


"Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra"
Chân trời góc biển chia xa
Nỗi niềm cố lý tình nhà bâng khuâng


Vẫn yêu hạt gạo trắng ngần
Mẹ cha cày cấy dãi dầm nắng mưa
Vẫn yêu cái mảnh vườn xưa
Mái tranh,dậu nứa,sớm trưa bĩ bàn


Và trong xa vắng dặm ngàn
Bóng hương khói tỏa lời vàng sử gia
Ở đâu nhắc đến quê nhà
Hiển linh Tiên Tổ,Ông Bà,Mẹ Cha


Ở đâu tim đập ngày xa
Khuôn vàng "Gia Sử" bài ca thắm tình
Năm châu bốn biển hành tinh
Vẫn không quên được quê mình VIỆT NAM

 


Giọt buồn
 

Ta còn nhớ áo hoa rừng
Giấc mơ hồ thỉ đã dừng trên môi
Trong ta bỗng trổ núi đồi
Giọt buồn trũng xuống đâm chồi tiếc thương
Mai về thăm đỉnh mù sương
Xa nghe còn vọng quê hương đọa đày
Ta còn chuốc lấy men say
Cho quên ngày tháng vòng tay ngoài tầm.

          
Tạ từ


Trắng bàn tay lạnh còn mơ
Uống từng nét chữ mà ngơ ngẫn hồn
Ngày đi thơ đổ mấy dòng
Mà trong ly biệt nghe lòng quặn đau
Tả tơi từng phiến nhạc sầu
Điệu ru nước mắt về đâu chốn nầy
Ga đời còn lãng phiêu say
Có người mình nhớ vẫy tay tạ từ!


Thương nhớ mẹ

     "Con dẫu lớn vẫn là con của mẹ
      Đi hết đời lòng mẹ vẫn thương con"
                     (Chế Lan Viên )

Lâu quá chưa một lần về thăm  mẹ
Chiều cuối năm lặng lẽ một mình con
Cánh cửa sau nhà tranh bóng hoàng hôn
Cũng đồng điệu nỗi buồn thương nhớ mẹ.


Tiếng con nấc tự đáy lòng rất khẽ
Như mũi kim đâm nhẹ trái tim mình
Con đi giữa đời bao lớp văn minh
Vẫn không cao hơn tình thương của mẹ.


Ôi tất cả mẹ nuôi con từ tấm bé
Mớm làn hơi giọt sữa vào đời
Mắt mẹ nhìn là biển rộng non khơi
Tình mẹ gởi cả ngàn đời thương nhớ.


Mẹ hỡi mẹ con không còn bé nữa
Nhưng sao con khóc tựa trẻ lạc loài
Chẳng bao giờ con cảm thấy nguôi ngoai
Những nỗi nhớ, nỗi buồn in bóng mẹ.


Ôi bàn tay! đôi bàn tay diệu kỳ của mẹ
Đã nâng con qua lẽ sống đời thường
Tháng năm dài bạc tóc hoa sương
Mẹ dắt con suốt chặng đường mưa gió.


Mẹ vẫn nhìn con,đứa con bé nhỏ
Trong vòng tay của mẹ ngày nào
Mẹ vẫn chờ con năm tháng gầy hao
Con của mẹ bao nghẹn ngào thương nhớ.


Xuân ở quê nhà có mai,đào,cúc nở
Cánh mai vàng rực rỡ cảnh trời quê
Con ở xứ người trăm chiều dạ xót
Gởi theo ai...qua mỗi bước chân về.


Con vẫn đứng một mình lặng lẽ
Chiều cuối năm nhớ mẹ vô cùng
Cả bầu trời và vũ trụ mông lung
Cũng không đủ chứa niềm thương nhớ mẹ.

 

Lá úa chiều nay


Lá rụng trong rừng sâu
Lá tìm về nơi đâu
Mang tình thương nỗi nhớ
Cho niềm đau địa cầu.


Lá úa trên ngàn cây
Lá đùa theo trời mây
Âm vang bao kỷ niệm
Mùa thu đến nơi nầy.


Lá thu vàng thu bay
Lá ru đời ru say
Ngập ngừng lên tiếng gọi
Quê hương ơi đọa đày.


Lá rụng bên rừng phong
Lá gọi bao ngày mong
Người về trong hơi thở
Một kiếp đời long đong.


Lá úa bay chiều nay
Lá nằm trong lòng tay
Vàng heo may tuổi nhớ
Cho tình bao đắm say.


Lá thu chiều sương lay
Đời còn nhiều đắng cay
Úa vàng thêm tuổi lá
Muôn chiều theo gió bay.

 


Cõi lòng

Viết nương vận bài xướng "Đường Chiều"
       Nhà thơ Lê Ngọc Kha)

Xuân mộng tình em giấc mộng XUÂN
Thuyền trăng vừa đậu bến trăng cùng
Sông thơ chợt gợi nguồn thơ hứng
Nhẹ mái chèo êm thoải mái chung.


Hè nóng ve than dưới nóng HÈ
Chiều vàng cây trái nhuộm vàng hoe
Em xa từ ấy còn xa mãi
Cánh nhạn đường mây ngóng nhạn về.


Thu buồn lá úa gợi buồn THU
Mây nặng mênh mông cảnh nặng mù
Bến lặng sông Ngân chìm lặng lẽ
Lãng phiêu từ dạo bước phiêu du.


Đông sầu giá phủ tiết sầu ĐÔNG
Hong lửa tình em ngọn lửa bùng
Sưởi ấm đời anh hồn ấm lại
Thỏa lòng mong nhớ cõi lòng trông.